Văn hóa là một dòng chảy không ngừng biến đổi để phù hợp với thời đại. Trong hành trình ngàn năm của dân tộc, cách chúng ta tiễn đưa người quá cố đã trải qua những bước chuyển mình mang tính “lịch sử”.
⏳Từ ngàn xưa, quan niệm “nghĩa tử là nghĩa tận” đã gắn liền với hình thức địa táng (chôn cất) và cát táng (bốc mộ, sang cát). Đó là sự gắn kết thiêng liêng với đất mẹ, là mong muốn thân xác được trở về với cát bụi.
⏳Khi quá trình đô thị hóa diễn ra, khi quỹ đất trở nên hạn hẹp và ý thức về môi trường nâng cao, chúng ta đã chứng kiến một bước chuyển mình lớn: Hỏa táng (tính đến năm 2025 tỉ lệ hỏa táng tại Hà Nội đạt 82%). Đây là giai đoạn thay đổi tư duy mạnh mẽ, tối ưu hóa lễ nghi nhưng vẫn giữ trọn lòng thành kính.
⏳Và đến hiện tại, khi các hình thức cũ bắt đầu bộc lộ những hạn chế trước áp lực đất nghĩa trang cạn kiệt và ô nhiễm môi trường đạt mức “báo động”, có thể nói chúng ta đang dần chuyển đổi sang hình thức an táng mới: NGỌC HÓA – như một sự tiến hóa tất yếu.
Đúng như Hòa thượng Thích Thọ Lạc – Trưởng ban Văn hóa GHPG VN đã khẳng định tại Hội thảo khoa học vừa qua: “Bản chất của văn hóa Việt không nằm ở việc cố định một hình thức vật chất duy nhất, mà nằm ở chỗ giữ được tinh thần hiếu nghĩa trong sự an lạc”.
Không chỉ Hòa thượng Thích Thọ Lạc, các chuyên gia đầu ngành từ lịch sử, văn hóa xã hội, tôn giáo đến pháp lý, môi trường đã cùng chung nhận định: Ngọc hóa chính là sự kết hợp hài hòa giữa đạo lý truyền thống và tiến bộ khoa học, là xu hướng an táng văn minh và triển vọng tại Việt Nam.
Mời quý vị cùng lắng nghe góc nhìn từ các chuyên gia, học giả hàng đầu về xu hướng mang tính thời đại này qua bộ ảnh dưới đây.








